Spaceshare : Sài Gòn như cái động chứa ?

Spaceshare : Sài Gòn như cái động chứa ?

Sài Gòn chỉ là nơi để tao kiếm tiền thui

Bự lắm, hơn 2.000 km vuông chứ ít gì, xứ gì mà từ biển Cần Giờ chạy tuốt lên miệt trái cây Củ Chi rồi kéo cho tới vùng chuyên canh nuôi bò Quận…à mà thôi.


Đông lắm, ở quê sống hổng nổi…lên Sài Gòn. Kiếm việc gì đó làm…vô Sài Gòn. Thi Đại Học…ở Sài Gòn. Hai đứa yêu nhau mà 2 bên gia đình ngăn cản thì bỏ nhà…vô Sài Gòn. Ở quê hông còn đất cát gì mần…lên Sài Gòn mần. Nhà ở quê buồn quá…bỏ vô Sài Gòn chơi.

Đó, riết rồi Sài Gòn như cái động chứa zị, chỉ còn thiếu mỗi cái là bắt xe vô Sài Gòn á* cái rồi về thôi hà. Rồi giờ xấp xỉ 12 triệu dân rồi đó, mà có thấy khai trừ ai đâu, xua đuổi ai đâu, người ta từ cơ hàn thành danh rồi quay lưng với Sài Gòn chứ tui có thấy Sài Gòn quay lưng với ai bao giờ đâu.

Nói gì nói chớ ở đây mà bạn sống hông được nữa thì…bạn dở lắm à heng.

Chuyện bạn sinh ra, lớn lên, ăn học và đi làm ở đây hay bạn là dân tỉnh lên đây cũng chẳng nhằm nhò gì hết ráo, miễn sao bạn chịu sống là được. Biết sao tui nói zị hông ?

internet

Bạn cứ thử một ngày bạn rảnh rỗi, rồi chịu khó thức sớm bữa, tầm 4h rưỡi hay 5h sáng gì đấy thử xách xe ra đường khi mà hơn một nửa dân ở cái đô thị này còn say giấc và tất nhiên số còn lại đã thức từ tờ mờ sáng để lo cho chén cơm manh áo của họ, không khó để bạn bắt gặp mấy cô mấy chị tất bật với cái bếp, vài ba cái bàn, mấy cái ghế, loay quay với đống tô đống đũa muỗng miếng chanh trái ớt…chuẩn bị dọn hàng để bán bữa sáng cho bà con ai đi làm sớm, rồi mấy chú chạy xe ôm đậu ở mấy ngã tư đèn đỏ ngồi bắt chéo chân làm ly cà phê rê điếu thuốc cho tỉnh táo để có khách bất tử còn tỉnh táo mà chạy nữa.

Rồi sợ nhất là mấy cha giao bánh mì với nước đá sáng sớm á mấy chả chạy như kiểu tranh cử vào ghế tổng thống hông bằng hà, sáng mà vừa ra đường gặp mấy cha này thì thui tỉnh ngủ là cái chắc bởi xe mấy ổng sở hữu cây pô tương đương với tiếng động cơ của mấy xe phân khối lớn đơn cử như z1k, cb11k, ducati 800,…

Nói thiệt nhiều lúc xe mấy chả chạy đâu tới cầu Sài Gòn rồi mà mình trong ngã tư Hàng Xanh còn nghe văng vẳng đâu đây, bởi sống ở đây lâu bạn sẽ học được câu ” nhất đá, nhì gas, thứ ba bánh mì ” sợ nhưng mà thương, đúng hông !

Rồi thương mấy anh giao báo buổi sáng, chạy tà tà tà tà…tà tà tới số nhà xyz là nhớ ông này ổng đọc Báo Pháp Luật, nhà cô bán tạp hóa là Báo Phụ Nữ, nhà thằng cha mặt lúc nào cũng hầm hầm là Báo Công An nè,..vân vân và mây mây…

Bất chợt sáng tinh mơ dừng chờ ở ngã tư nào đó bạn dễ dàng ” tia ” được những gương mặt còn đang ngây ngủ của những đứa trẻ ngồi sau lưng ba mẹ chúng qua đôi mắt con nhắm con mở khi đang phải chờ cái đèn đỏ tận 60 giây, rồi những cú ngáp thật không thể đã hơn, đâu đó còn có đứa ngồi phía sau một tay vòng qua eo ba một tay gặm vội ổ bánh mì trước khi tới cổng trường, nhiều nữa…

Lắm lúc nghe nhiều đứa bạn bảo: Sài Gòn chỉ là nơi để tao kiếm tiền thui.

Ừ đó là quan niệm của nó, mỗi người đều có góc độ tiếp cận khác nhau, đâm ra cách nhìn nhận cũng không thể tương đồng.

Nhưng có một điều chúng ta phải thừa nhận rằng: Sài Gòn rất dễ sống, vì Sài Gòn dung nạp tất cả, không cần biết bạn quê ở đâu, Bắc cũng được, Trung cũng được, Nam cũng chả sao, miễn sao bạn biết sống và chịu sống, biết làm và chịu làm, biết chơi và chịu chơi…theo cách của Sài Gòn là được.

” Quan trọng không phải là sống lâu, mà là sống sâu ”

Theo fb nguoisaigon.

Please follow and like us:

spaceshare

http://pacesharevn.com/

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Follow by Email
LinkedIn
Share